» » » Ninja, Hậu Dark School – Giải Cứu Quanggiang Hấp Dẫn
Bạn phải để Bình luận
28-11-2016#
admin offline * MinhNP (Mod)
Level MAX  Like 0
Xu 0  TN 0
VnMaster

Như ad yêu cầu.à ad up lên đi
Part 1 nè:
Phần 1: Sát nhân bí ẩn.
– Hộc….hộc…..hộc…..hộc….
Cậu bé Kan chạy nhanh trong đêm tối. Cậu mới vào học tại trường Hirosaki ngày hôm qua và mang bao nhiêu ước mơ trở thành 1 ninja tài giỏi. Nhưng sang hôm nay tính mạng cậu đang bị đe doạ bởi 1 tên sát nhân khát máu. Kan cứ chạy mãi, đến rừng đào quay lại thì ko thấy kẻ đó đâu. Cậu thở phào nhẹ nhõm. Nhưng có cái gì đó hạ xuống trc mặt cậu. Đó là tên truy đuổi cậu nãy giờ. Hắn đấm Kan văng ra xa, mây bay để lộ ánh trăng mờ ảo nhưng cũng đủ soi rõ khuôn mặt kẻ giết người. Kan ngạc nhiên:
– Là….anh…..sao? Tha cho em đi, em có làm gì anh đâu?
– Ta………….khát……..
Kan lấy ra ống nước:
– Đây! Anh uống đi nếu anh khát….
Hắn hất văng ống nước, cười man dại:
– Nước……….chưa đủ……….ta……cần……ta muốn…….uống……….MÁU!
Hắn lao tới bóp cổ Kan, cậu bé ko kịp hét lên kêu cứu. Cậu nghe thấy tiếng cổ mình gãy, máu đang chảy ra từ cổ mình. Tên sát nhân ghé môi uống những dòng máu đó. Kan lịm dần, bóng tối phủ đầy mắt………
– Quanggiang, dậy! Dậy mau!
Onghoang lao vào phòng, lay quanggiang:
– Cái gì vậy?
– Mau lên, có chuyện gấp! Thay đồ xong đến rừng đào nhé! Cô Toyotomi cũng đang ở đó đấy!
Nói rồi onghoang lao vụt ra cửa sổ, nhảy lên mấy cái cây hướng về khu rừng rồi mất dạng. Quanggiang uể oải đứng dậy. Đã 2 tuần kể từ khi trường học Bóng Tối HebiSakami bị tiêu diệt. Cậu cũng đã biết về cha mình và dòng máu tộc Xích Mao chảy trong người. Nhưng từ khi trở về cậu cứ thấy trong người lạ lạ. Lúc nào cũng mệt mỏi muỗi buổi sáng. Lúc đánh răng quanggiang thấy lạ là khi nhổ bọt ra cậu thấy bọt có màu đỏ hồng.
– Chắc tối qua ăn Sushi quên không đánh răng rồi. Thảo nào miệng tanh như vậy.
Quanggiang mặc quần áo và đi về phía khu rừng đào. Mọi người xôn xao và tụ tập rất đông ở đó. Những học sinh mới và học sinh nữ bị ngăn ở ngoài. Onghoang cũng đang cố gắng ngăn phitieudao, bạn gái của onghoang vào trong.
– Cho tớ vào đi mà!
– Không được, đây là lệnh của hiệu trưởng.
Quanggiang hỏi:
– Có chuyện gì vậy onghoang?
– Cậu vào trong thì biết…..Á!
Phitieudao dẫm chân onghoang rồi nhảy bật lên cao.
– Dừng lại! Cậu mà nhìn là hết ăn cơm luôn đó!
– Có gì mà phải sợ……..Oẹ!
Phitieudao vừa liếc mắt nhìn vào trong thì đột nhiên mặt tái mét và mất thăng bằng. Có gì đó đáng sợ bên trong khiến phitieudao ghê tởm. Onghoang nhảy lên đỡ bạn gái rồi nói:
– Hết muốn ăn cơm rồi chứ gì? Đã bảo mà ko nghe. Vào bụi cây kia mà nôn.
Phitieudao chạy cuống cuồng vào bụi cây. Quanggiang đi vào gặp cô Toyotomi:
– Có chuyện gì vậy cô?
– Có án mạng xảy ra tối qua. Nạn nhân bị giết vô cùng dã man!
Quanggiang nhìn vào cái thứ ở giữa. Đó là cái xác của 1 học sinh nam bị cắn xé tả tơi, bụng bị rạch và moi hết ruột, gan, tim, phổi…..ra ngoài. Đầu, tay chân văng mỗi thứ một nơi và đều trắng bệch. Bên cạnh các pháp y đang thống kê:
– Đầu bị bẻ gãy cổ và hút cạn máu. Tay chân cũng bị bẻ gãy và hút máu. Nội tạng bị moi móc ra ngoài. Thật là kinh tởm!
Quanggiang hỏi:
– Nạn nhân là ai vậy chú?
– Kan Yanzima, 11 tuổi, học sinh lớp Kiếm, vừa nhập học hôm kia.
Cô Toyotomi nói thêm:
– Tôi vừa giao cho nó nhiệm vụ đánh ruà vàng. Có lẽ nó làm đêm để sớm xong nhiệm vụ. Kẻ nào có thể làm như vậy chứ?
– Chỉ có ác quỷ mới làm như vậy. Chứ kẻ giết người cho dù vì thù hằn cũng ko thể dã man như vậy!
Quanggiang im lặng. Học sinh mới vào trường, chắc chắn cậu chưa gặp Kan bao giờ. Nhưng nét mặt bàng hoàng của Kan làm cậu cảm thấy như đã gặp ở đâu rồi. Phía xa kia mẹ của Kan, bà Kura Yanzima đang gào khóc:
– Bỏ ra, cho tôi vào vs con trai tôi! Các người hại chết nó, trả con cho tôi!!!! Huhuhuhu…..
Cô Toyotomi nói vs quanggiang:
– Con hãy chỉ huy 1 đội tìm kiếm xung quanh đây xem có dấu vết gì không rồi về báo lại cho ta!
– Vâng!
Mất cả ngày mệt mỏi nhưng ko có kết quả gì, quanggiang trở về phòng, mệt mỏi rã rời. Cậu tắm vội một cái, lấy cơm nguội ăn cho qua bữa rồi lên giường ngủ. Tối đó quanggiang mơ thấy 1 giấc mơ quái đản………
-(Part 2: Giấc mơ của Quanggiang).
Trong giấc mơ, quanggiang thấy mình đang đứng ở khu luyện tập trường Hirosaki. Cảnh vật sáng mờ mờ bởi ánh trăng, phía trước đang có 1 nữ sinh tập luyện. Quanggiang định cất tiếng gọi thì ko hiểu sao không cất lên tiếng đc. Giọng nói như bị chặn. Cậu bước tới gần và vỗ vai cô bé. Nhưng tay cậu xuyên qua vai, như thể mình chỉ là một hồn ma vậy. Đột nhiên quanggiang linh cảm có gì đó ko ổn quanh đây. Những đám lá đang xào xạc nhẹ bỗng to lên 1 cách bất thường. Và đằng sau cô bé xuất hiện bóng hình một người, hắn lao như điên về phía cô. Cô bé mải tập luyện mà ko biết rằng có kẻ đang đến gần. Quanggiang muốn hét lên nhưng không được, cậu nhảy ra trước mặt cô bé nhưng cô vẫn ko thấy gì. Và rồi……..
”Phập”.
Kẻ đó cắn vào cổ cô bé, nhanh đến mức cô ko kịp kêu lên, chỉ phát ra tiếng tắc nghẹn. Tên sát nhân bẻ gãy cổ cô, uống những dòng máu chảy ra. Uống cạn máu hắn tiếp tục bẻ gãy rời những bộ phận tay chân ra khỏi cơ thể. Và cuối cùng sau khi thoả mãn cơn khát máu, tên quái vật kia lấy tay rạch bụng cô bé, lôi nội tạng và ném mỗi thứ một nơi. Cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt mà quanggiang ko thể cản lại, cậu hét, ra sức tấn công nhưng chỉ xuyên qua 1 cách vô vọng. Tóc của con quỷ khát máu kia dựng lên và qua ánh trăng mờ mờ nó chuyển sang màu đỏ rực. Quanggiang hoàn toàn bất ngờ…..
Hắn là người mang dòng máu Xích Mao……..
Mây che đi ánh trăng sáng khiến cảnh vật tối thui. Tên quái vật quay về phía quanggiang, hắn nhìn thấy cậu. Miệng hắn cười man dại và lao tới…….
– Không!
Cậu ngồi bật dậy, thở dốc:
– May quá, chỉ là mơ thôi!
Nhưng tại sao nó thật quá, thật một cách phi lí đến kì lạ. Có tiếng xôn xao ở phía khu luyện tập, trời đã sáng rõ. Quanggiang vội mở cửa sổ nhìn ra thì thấy rất nhiều người đang ở đó, có cả cô Toyotomi. Tim cậu thót lên, lẽ nào giấc mơ tối qua………
Cậu mặc quần áo và lao đến khu luyện tập. Vừa lao ra khỏi cửa quanggiang đã va phải ai đó:
– Au!
– Quanggiang! Đi với tớ, có chuyện nữa rô……..
– Không cần nói đâu onghoang, tớ biết.
Onghoang nhìn quanggiang khó hiểu rồi cùng quanggiang đến khu luyện tập. Đến gần thì có tiếng xì xào bàn tán:
– Lại có thêm người bị sát hại à?
– nghe nói là 1 học sinh nữ…
– Hình như bị giết vô cùng dã man…..
Quanggiang đi tìm cô Toyotomi, lúc đó cô đang nói chuyện vs đội pháp y:
– Báo cáo đi!
– Vâng! Nạn nhân là em Noko Nerani, 12 tuổi, học sinh lớp ninja phi tiêu.
Quanggiang nhìn vào, tim cậu rớt xuống như một hòn đá rơi……
Cái xác nằm ở giữa là cô bé trong giấc mơ của cậu tối qua. Những vết thương, vệt máu y hệt những gì cậu mơ thấy. Quanggiang quay sang nói vs cô Toyotomi:
– Thưa cô……..
– Gì vậy quanggiang?
– Đêm qua em mơ thấy một giấc mơ kì lạ, em thấy cô bé này bị sát hại. Từng vết thương, vệt máu ko sai chút nào.
Cô Toyotomi khó chịu:
– Ta đang đau đầu về việc này, em đừng đùa nữa đc ko?
– Nhưng thưa cô…….
– Ta bảo để ta yên cơ mà quanggiang!
Onghoang kéo quanggiang ra và thì thầm:
– Cô đang bực mình đấy. Hôm qua cô phải thức khuya để giải quyết vụ của Kan Yanzima, sáng nay lại thêm vụ của cô bé Noko nữa. Tránh xa cô ra kẻo mang hoạ.
– Nhưng tớ đã mơ thấy….
– Tớ tin cậu, nhưng liệu còn ai có thể tin cậu chuyện hoang đường như vậy? Vốn dĩ trc kia cậu là kẻ quậy phá mà!
Quanggiang lặng im. Cho dù cậu đã mơ thấy sự việc nhưng chẳng ai tin cậu cả. Đành kể lại giấc mơ cho onghoang. Onghoang ngạc nhiên:
– Ko thể nào! Cậu là người duy nhất còn
Tổng số 1 bình luận
Chia sẻ bài viết: Sắp xếp:
Liên kết:
BBcode:
Tìm kiếm
Online
» Có 0 thành viên đang trực tuyến.
Stats
TOP
Facebook - Thanks to XTgem™ Sitemap - Nội quy
© 2015-2017 VnMaster.Yn.Lt
-->

XtGem Forum catalog